Hội chứng chân không yên - triệu chứng, biến chứng, chẩn đoán và điều trị

Trung tâm Y khoa Sài Gòn Medic
Chuyên khoa: NỘI TỔNG QUÁT

03-02-2026

Lượt xem:  141

BS.CK1 TRẦN ĐÌNH VŨ

Tư vấn chuyên môn bài viết

BS.CK1 TRẦN ĐÌNH VŨ

Trung Tâm Y Khoa Sài Gòn - Saigon Medic

Mục lục

    Hội chứng chân không yên là một rối loạn vận động gây cảm giác bồn chồn, khó chịu ở chân, đặc biệt vào ban đêm, khiến người bệnh phải liên tục cử động chân để giảm bớt cảm giác này. Nếu không được kiểm soát, bệnh có thể dẫn đến rối loạn giấc ngủ kéo dài, mệt mỏi ban ngày, suy giảm chất lượng cuộc sống và làm tăng nguy cơ mắc các bệnh tim mạch.

    Hội chứng chân không yên là gì?

    Hội chứng chân không yên (RLS) hay bệnh Willis-Ekbom là một rối loạn vận động đặc trưng bởi sự khó chịu và cảm giác thôi thúc không thể cưỡng lại để cử động chân.

    Mặc dù chủ yếu xảy ra vào ban đêm và ảnh hưởng đến giấc ngủ, RLS cũng có thể xuất hiện vào ban ngày. Bệnh có thể ảnh hưởng đến tay và thân mình trong một số trường hợp. Nhiều bệnh nhân bị chẩn đoán nhầm với mất ngủ, tâm thần, rối loạn thần kinh thực vật hoặc rối loạn lo âu, khiến việc điều trị bị trì hoãn.

    Khoảng 20% bệnh nhân mắc hội chứng chân không yên nghiêm trọng không được điều trị hoặc bị chẩn đoán sai, dẫn đến tình trạng đau khổ kéo dài và thậm chí có ý định tự tử. Đáng lo ngại khi nhiều người phải chịu đựng suốt 10 năm trước khi được chẩn đoán chính xác chỉ vì bệnh này chưa được nhận thức đầy đủ.

    Triệu chứng của hội chứng chân không yên

    Triệu chứng phổ biến nhất của hội chứng chân không yên là cảm giác khó chịu ở chân, thúc ép chân phải di chuyển để giảm bớt khó chịu. Các triệu chứng thường nghiêm trọng hơn khi nghỉ ngơi hoặc vào ban đêm, gây rối loạn giấc ngủ. Cảm giác khó chịu thường xuất hiện ở cẳng chân, từ mắt cá đến đầu gối, nhưng cũng có thể ảnh hưởng đến tay và thân mình. Bệnh nhân mô tả cảm giác này theo nhiều cách khác nhau như:

    • Rần rần như kiến bò
    • Đau nhói, đau trong xương, đau bắp chân
    • Chuột rút ở chân
    • Cảm giác căng kéo, rát bỏng
    • Như có côn trùng bò dưới da hoặc bị điện giật
    • Cảm giác như bị đổ nước lạnh vào chân

    Một số bệnh nhân bị hội chứng chân không yên nghiêm trọng có thể có triệu chứng cử động chân không kiểm soát cả ngày lẫn đêm và khi ngủ. Các triệu chứng có thể tiến triển mạn tính ngày càng nặng dần (60%) hoặc từng đợt. Triệu chứng có thể xuất hiện trong khi mang thai hoặc có thể trầm trọng hơn do mang thai. Khởi phát bệnh có thể xảy ra ở mọi lứa tuổi, mặc dù tỷ lệ có xu hướng tăng theo tuổi tác, 42% các trường hợp khởi phát trước tuổi 20.

    Ngoài ra, khoảng 80% bệnh nhân RLS còn mắc hội chứng cử động chi chu kỳ trong giấc ngủ (PLMS – Periodic Limb Movements in Sleep), gây ra các cử động chân không kiểm soát trong lúc ngủ.

    Hội chứng này cũng có thể ảnh hưởng đến tay, được gọi là hội chứng bàn tay không yên, thường xảy ra ở ngón tay, lòng bàn tay và cổ tay.

    Biến chứng của hội chứng chân không yên

    Nếu không được điều trị, RLS có thể gây ra nhiều hậu quả nghiêm trọng:

    • Mất ngủ mạn tính, dẫn đến suy giảm trí nhớ, mất tập trung.
    • Ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống, gây khó khăn khi làm việc hoặc tham gia hoạt động xã hội, tham gia giao thông,...
    • Tăng nguy cơ rối loạn tâm thần: Lo âu, trầm cảm.
    • Nguy cơ bệnh tim mạch cao hơn: Một số nghiên cứu cho thấy RLS có liên quan đến tăng huyết áp và hội chứng chuyển hóa.

    Cách chẩn đoán hội chứng chân không yên

    Chẩn đoán RLS dựa vào tiêu chuẩn do nhóm đồng thuận của viện sức khỏe Quốc gia (National Institutes of Health - NIH) xây dựng vào năm 2003, như sau:

    1. Nhu cầu cử động các chi thể, có hoặc không có kèm theo cảm giác bất thường

    2. Nặng lên khi nghỉ

    3. Giảm đỡ đi khi cử động

    4. Nặng lên về chiều tối hoặc đêm

    Ngoài ra, bác sĩ có thể yêu cầu:

    • Xét nghiệm sắt huyết thanh và ferritin để kiểm tra thiếu sắt.
    • Đo điện cơ (EMG) được thực hiện nếu nghi ngờ bệnh lý rễ thần kinh hoặc các dạng bệnh lý thần kinh khác.
    • Đo đa ký giấc ngủ (PSG) nếu nghi ngờ hội chứng cử động chi chu kỳ trong giấc ngủ (PLMS).

    Các mức độ và hướng điều trị

    RLS không liên tục (không cần điều trị hàng ngày):

    Hội chứng chân không yên không liên tục (intermittent RLS): là tình trạng gây phiền toái cho bệnh nhân đủ để phải điều trị, nhưng cũng chưa thường xuyên đến mức phải điều trị hàng ngày. 

    Áp dụng biện pháp không dùng thuốc: bổ sung sắt nếu thiếu, tránh caffeine, rượu, thuốc lá, ngừng các thuốc có thể làm nặng triệu chứng (thuốc chống trầm cảm, thuốc chống nôn, thuốc kháng histamine).

    Có thể dùng levodopa, chủ vận dopamine (pramipexole, ropinirole), thuốc phiện dược lực thấp (kiểu như propoxyphene hay codeine) hay thuốc chủ vận thuốc phiện (như tramadol) và các benzodiazepine.

    RLS hàng ngày (cần điều trị thường xuyên):

    Hội chứng chân không yên hàng ngày (daily RLS): tình trạng gây khó chịu thường xuyên làm cho bệnh nhân phải dùng thuốc hàng ngày. Các biện pháp không dùng thuốc cũng giống như nhóm RLS không liên tục.

    Thuốc được lựa chọn hàng đầu là thuốc chủ vận dopamine. Trong nhóm này, các thuốc không có nguồn gốc từ nấm cựa gà (nonergot), như pramipexole và ropinirole, được ưu tiên sử dụng hơn so với các thuốc có nguồn gốc từ nấm cựa gà (ergot), như pergolide.

    Nếu thuốc chủ vận dopamine không hiệu quả hoặc không phù hợp, gabapentin là lựa chọn tiếp theo. Trong trường hợp cần thiết, thuốc phiện dược lực thấp và chủ vận thuốc phiện có thể được xem xét để kiểm soát triệu chứng.

    RLS kháng trị (không đáp ứng điều trị thông thường):

    Hội chứng chân không yên kháng trị (refractory RLS): là tình trạng Hội chứng chân không yên hàng ngày, đang dùng một thuốc chủ vận dopamine, và có 1 trong những kết quả là:

    • Đáp ứng không đủ dù đã cho đủ liều.

    • Đáp ứng kém dần theo thời gian dù đã tăng dần liều lượng thuốc.

    • Có các tác dụng phụ không thể dung nạp được.

    • Có hiện tượng tăng bệnh (augmentation) ở mức không kiểm sóat được khi mới cho thêm thuốc ở giai đoạn đầu.

    Trong trường hợp này, người ta khuyên lựa chọn hoặc là gabapentine, hoặc đổi sang chủ vận dopamine khác, hoặc thêm một thuốc thứ hai, và cuối cùng là cho dẫn xuất thuốc phiện dược lực thấp hoặc tramadol.

    Thuốc thường dùng tại Việt Nam

    Levodopa/carbidopa là một trong những thuốc phổ biến nhất.

    Carbamazepine, clonazepam cũng được sử dụng trong một số trường hợp.

    Levodopa (dưới dạng levodopa/carbidopa hay levodopa/benserazide), với tên biệt dược là Sinemet hoặc Modopar, và Stalevo, có thể coi là thuốc có hiệu lực nhất, tuy nhiên việc dùng thuốc kéo dài đôi khi gặp trở ngại.

    Theo khuyến cáo của Mayo Clinic, 1 thuốc thường xuyên được ưu tiên trong cân nhắc điều trị RLS là pramipexole. Gần đây, thuốc này đã được đưa vào lưu thông chính thức trên thị trường trong nước.

    Hội chứng chân không yên có thể phòng ngừa không?

    Hiện tại, hội chứng chân không yên (Restless Legs Syndrome - RLS) không thể phòng ngừa hoàn toàn, vì nguyên nhân chính xác của bệnh chưa được hiểu rõ hoàn toàn. Tuy nhiên, nếu RLS liên quan đến một số yếu tố có thể kiểm soát được, thì việc thay đổi lối sống và quản lý nguyên nhân tiềm ẩn có thể giúp giảm nguy cơ khởi phát hoặc làm trầm trọng thêm triệu chứng.

    Các biện pháp giúp hạn chế nguy cơ mắc hoặc làm nặng thêm RLS:

    • Bổ sung sắt nếu thiếu: Thiếu sắt là một trong những nguyên nhân phổ biến gây RLS. Nếu bị thiếu sắt, bác sĩ có thể chỉ định bổ sung sắt để giảm triệu chứng.
    • Hạn chế caffeine, rượu và nicotine: Các chất kích thích này có thể làm trầm trọng thêm triệu chứng RLS, đặc biệt vào ban đêm.
    • Xây dựng thói quen ngủ tốt: Giữ lịch trình ngủ đều đặn, tránh thức khuya và tạo môi trường ngủ thoải mái.
    • Tập thể dục nhẹ nhàng: Các bài tập như đi bộ, yoga hoặc kéo giãn cơ nhẹ nhàng có thể giúp giảm triệu chứng. Tuy nhiên, tránh tập thể dục cường độ cao ngay trước khi ngủ.
    • Kiểm soát căng thẳng và lo âu: Stress có thể làm nặng thêm RLS, vì vậy các phương pháp như thiền, hít thở sâu hoặc liệu pháp thư giãn có thể giúp ích.
    • Điều chỉnh thuốc đang sử dụng: Một số loại thuốc như thuốc chống trầm cảm, thuốc dị ứng kháng histamin có thể làm nặng thêm RLS. Nếu có triệu chứng, hãy tham khảo ý kiến bác sĩ để điều chỉnh thuốc phù hợp.
    • Duy trì thói quen vận động: Tránh ngồi hoặc đứng yên quá lâu, đặc biệt là trước khi đi ngủ.

    Mặc dù không thể phòng ngừa hoàn toàn hội chứng chân không yên, nhưng việc duy trì lối sống lành mạnh, kiểm soát yếu tố nguy cơ và điều chỉnh thói quen hàng ngày có thể giúp hạn chế sự xuất hiện hoặc làm giảm mức độ nghiêm trọng của triệu chứng.

     

    Đặt lịch khám

    Copyright 2024® by SAIGON MEDIC. All rights reserved.

    Các thông tin trên website saigonmedic.com chỉ dành cho mục đích tham khảo, tra cứu. Khuyến nghị Quý khách hàng không tự ý áp dụng, nên liên hệ bác sĩ để được tư vấn.